Tuesday, February 22, 2011

CHUYỆN CON RÙA

Đọc bài này rất thích giọng văn, vui mà cay... Thật sự rất mong tác giả viết nhiều hơn nữa !
Nguồn:
  1. http://linkhay.com/note3390568/chuyen-con-rua
  2. http://linkhay.com/note3394465/chuyen-con-rua-tiep

Quan tổng đốc lĩnh ấn triều đình về chăn dân ở xứ nọ cũng được đôi năm. Ơn giời mưa thuận gió hòa, con dân làm ăn khấm khá nên quan cũng chả có việc gì nhiều mà làm, quanh đi quẩn lại việc đếm phong bao từ sáng tới chiều cũng hết mịa thời gian. Cứ sáng sớm quan lên công đường làm ấm chè rồi lim dim nghe thuộc cấp báo cáo, trưa ngài rượu thịt no nê rồi leo lên trường kỷ oánh một giấc đến hoàng hôn, tối ngài theo đám tâm phúc mò ra phố, không oánh bạc thì cũng chơi đĩ. Lâu lâu ngài vi hành một bận thăm dân trước là để cho giảm mỡ máu sau là tìm hoa thơm cỏ lạ nơi chốn quê mùa để chơi cho đỡ ngán. Nói chung cuộc đời làm quan của ngài thật là ... trác tuyệt, cứ như vậy mãi thì thích phải biết.

Trong thành xứ nọ có một cái hồ, nước hồ xưa xanh ngắt nay đen kịt vì đời sống đi lên, văn minh đi xuống, dân chúng ăn lắm thải nhiều làm ô uế hồ thiêng. Trong hồ có một con rùa già, nghe đâu tuổi đã đến mấy trăm năm, có từ thời hoàng đế triều trước dựng nghiệp. Tích cũ kể rằng xưa kia vị hoàng đế ấy dựng cờ khởi nghĩa quyết tâm tiêu diệt ngoại xâm. Việc đang ngon trớn thì có khả năng sắp bể mánh vì mua phải lô vũ khí đểu của bọn gian thương phương bắc. Gươm đao mới đầu sáng loáng nhưng thái thịt được vài hôm thì ngả màu đen xỉn, lưỡi cùn hơn cả cán, mài đến tận sống mà không đẵn nổi gốc ... rạ. Ngài lo lắm, giặc dữ đang tới gần, chuyển tiền mua lô hàng khác thì sợ ship về không kịp, cứ dư lày chả mấy mà phải đầu hàng vô điều kiện mất thôi. Đêm nọ trăng thanh gió mát, chập tối oánh bát chè tươi đặc sệt nên ngài khó ngủ mới mò ra bờ suối hóng gió ngắm chị Hằng lăng nhăng chú Cuội.

Bỗng mây đen từ đâu kéo về, vầng trăng khuyết, sấm sét nổi lên, gió thổi đá bay, cây gãy răng rắc. Từ giữa suối một bóng đen to lớn nổi lên, ngài che mắt nhìn kỹ ra là một con rùa khổng lồ. Ngài đang định gọi quân sỹ tới kéo con rùa về nấu cháo ăn cho có chất tươi thay lương khô thì con rùa chợt cất tiếng nói. Rùa vốn chậm chạp mà lại ăn nói dài dòng nên không kể chi tiết được. Đại khái là con rùa này vốn sống cũng đã lâu nên level cao, biết ngài đang làm việc nghĩa mà lại lâm nguy, có cơ tận số nên muốn giúp đỡ. Rùa già có bộ móng ngon thì đã cho ông vua thời cổ đại làm nỏ thần mất rồi nên giờ chỉ có thể giúp ngài nâng cấp chỗ vũ khí lởm kia thôi. Rùa bảo cứ đem toàn bộ gươm đao, giáo mác, cung tên, gậy gộc ra đây, rùa thè lưỡi liếm một cái là lại sắc bén như dao Thái. Ngoài ra rùa còn cho mượn thêm một thanh kiếm thần Hoàng Kim "ốp" đủ các loại ngọc hiếm nhất, tổng trị giá hàng tỷ đồng, trên giang hồ không có thanh thứ hai, uy lực vô biên, một nhát chém ra, ba đời triệt sản. Tuy nhiên muốn có thanh thần kiếm này, ngài phải hứa cấp cho rùa già hộ khẩu thủ đô đi kèm một khu sinh thái.

Nhà vua được rùa thần giúp sức, quân sỹ đồng lòng, nhân dân ủng hộ nên chả mấy chốc mà đánh bại kẻ thù, thu về toàn vẹn giang sơn gấm vóc, lên ngôi hoàng đế, uy vũ trùm một cõi sơn hà. Nhà vua giữ lời hứa với rùa thần, cung kính đón về nuôi trong hồ thiêng giữa kinh thành, cơm ăn ngày ba bữa, tháng hai bộ mai, lâu lâu tổ chức văn nghệ giúp vui giải sầu. Cứ như vậy, đời này qua đời khác, triều đại này suy triều đại khác thịnh, suốt mấy trăm năm rùa già vẫn sống tại hồ này. Rùa thiêng sống lâu, thần tính ngày càng cao, cứ mỗi dịp đất nước có ngày vui trọng đại, rùa lại nổi lên bơi vài vòng chào mừng. Dân chúng trong thành bao đời đều tôn kính, gọi thân thương trìu mến là "cụ Rùa". Tích xưa vốn tam sao, thất bổn, người kể lại không được minh mẫn, có chỗ nào chưa chính xác xin được lượng thứ.

Lại nói đến chuyện ngày nay. Dưới ánh sáng chói lòa của chính quyền trung ương anh minh lãnh đạo và mưa móc ân đức của quan địa phương mà đời sống con dân ngày càng no ấm. Thói đời phú quí nhiều ắt phọt ra ... lễ nghĩa, địa vị của cụ rùa trong tín ngưỡng người dân được đẩy cao lên đến tôn quý tột cùng. Cứ hôm nào cụ nổi là con dân lại tụ tập vái vạy quay phim chụp ảnh lia lịa, làm cụ muốn tụt mai khỏa thân tắm nắng tí ti mà chả dám, lộ clip sếch trên mạng thì bỏ mịa. Kinh thành là chốn phồn hoa nhưng ô trọc, tấc đất tấc vàng, khu sinh thái của cụ chả mấy chốc bỗng thành chốn ao tù nước đọng. Con dân thương cụ đơn côi lẻ bóng  phóng sinh vô số đám quái thú ngoại lai xuống hồ bầu bạn với cụ. Đám này ăn nhiều sinh hoạt khỏe đẻ lắm cắn cụ như điên nên cụ phải vật vã đấu tranh sinh tồn. Cụ sống đã quá lâu, xem chừng số giời sắp tận, lại thêm cái nạn ô nhiễm nặng nề nên vài năm gần đây cụ ngày một yếu đi. Già rồi lẩn thẩn, nhiều khi cụ cứ nổi lên mà chả nhân dịp gì, có lúc còn tưởng nhầm mồi câu là ... gái đẹp, đớp phát rách mồm phải tuyệt thực mất mấy hôm. Một sáng xấu giời, con dân phát hiện cụ nổi lềnh phềnh trên mặt hồ, thương tích đầy mình, thân xác hoang tàn không nhận ra. Báo đài cấp tập đưa tin, nhẽ đâu cụ lâm nguy trong sớm tối.

Quan đốc nhận được tin trong lúc đang mải mê bóc tem clip hót gơn Elly Trần Truồng múa cột. Định tặc lưỡi cho qua nhưng sực nhớ việc lày quan trọng ngài cho các trợ lý đến thương nghị. Sau một hồi sinh hoạt kiểm điểm vô cùng nghiêm túc mà chả ra được cái mịa gì, quan ngài chỉ đạo "Như mọi khi, mở hội thảo". Tức thì giấy mời được phát tới mọi chuyên gia đầu ngành trong nước và quốc tế, trên giấy còn ghi rõ "Thực hiện triệt để tiết kiệm, hội thảo không ăn trưa, chỉ phát ... phong bì". Cùng nhờ câu này mà các đại biểu từ khắp mọi miền trên thế giới đều nô nức tham dự, đông như trẩy hội chùa Perfume. Thôi thì đủ các thành phần, từ giáo sư đầu ngành rùa, tiến sỹ khoa học ba ba, thạc sỹ giải, cử nhân vích ... cho đến ông thú y, bà đồng nát, ngay cả gã thiến sư - thiên sứ Lý học động phòng cũng ném cả đồ nghề xem bói tất tả chạy ra hóng hớt.

Lễ khai mạc hội thảo diễn ra vô cùng hoành tráng. Mở đầu là màn múa hát của các cháu thiếu nhi 17,18 xinh đẹp nõn nà, chân dài, ngực bự khiến quan khách đại biểu rất chi là ngây ngất. Các cháu vừa lắc tung váy vừa trình bày tác phẩm "Rùa con" do nhạc sỹ nổi tiếng "Thích Đạo Nhạc" sáng tác ngay đêm hôm trước.
"Hai con rùa rùa con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi
Cha rùa già buồn thiu gọi chúng đến mới mắng cho
Ơ con này mày ngu sao mày cắn đứt đuôi anh mày
Ôi đớn đau quá giời chúng khóc la tơi bời ..."

Tiếp đó, khách mời danh dự là quan tể tướng đương triều kiêm GS-TS, kiêm NGND, kiêm Chủ tịch hội người Hói, kiêm chuyên gia Check hàng ... lên phát biểu ý kiến. Ngài bẩu tôi đi bên tây thấy người ta nàm dư lày, tôi sang phương đông thấy người ta làm dư lày, tôi lên bắc cực thấy người ta làm dư lày, rồi tôi xuống phương nam thấy người ta làm dư lày ... về nhà thấy bà con ta chăn nuôi trồng trọt dư lày. Đại khái là éo ăn nhập gì do đọc nhầm bài phát biểu ở cuộc họp khác. Trợ lý nhắc khéo, ngài tỉnh rất nhanh bảo bà con ta nên học tập theo tấm gương cụ rùa vĩ đại. Cuối cùng ngài trích dẫn và xuyên tạc một câu nói rất chi là nổi tiếng của một danh nhân "Làm ... rùa có khó không các đồng chí? Có khó không? Thế tóm lại có làm được không?". Cả hội trường vỗ tay rầm rập. Quan lớn chào rồi chuồn mất hút, đó mới chỉ là cuộc họp đầu tiên trong ngày.

Hội nghị diễn ra cực kỳ sôi nổi với những tham luận mang tầm cỡ quốc tế. Nghành cơ khí đưa ra báo cáo "Ứng dụng nước dãi rùa làm tăng độ cứng kim loại". Bên động lực học công bố đề tài cấp quốc gia "Nghiên cứu quỹ đạo bơi của rùa ứng dụng cho vệ tinh sao Hỏa". Cục khí tượng thủy văn quốc gia công bố chuyên đề "Xem hoa văn mai rùa để dự báo thời tiết". Ca sỹ, họa sỹ, nhà văn K giới thiệu thiên tiểu thuyết ít chữ nhiều tranh ăn khách "Lông rùa" ... Nói tóm lại là toàn chuyện kinh thiên động địa. Quan đốc vừa nghe vừa ngáp được một lúc rồi cũng về phủ, dặn trợ lý có gì thì báo cáo.

Sau vài ngày cãi nhau như mổ bò thậm chí các đoàn còn hăng tiết nhảy lên bục oánh nhau như chọi trâu Đồ Sơn, hội thảo đưa ra kết luận "Vớt lên xem sao", rồi lại hội thảo tiếp. Quan đốc cho quân huy động lưới quét thả ca nô quần suốt buổi thì cũng lôi được cụ lên bờ. Nhìn cụ dáng điệu bơ phờ vì chạy trốn trông đến tội. Cụ được đưa thẳng đến hội thảo để các chuyên gia nghiên cứu xem xét. Sau một hồi quan sát, các chuyên gia đưa ra nhận định ban đầu "Cụ to thật", rồi rủ nhau đi ăn trưa để chiều về tiếp tục ... họp.

Mấy hôm sau tình hình vưỡn chưa có gì thay đổi. Các chuyên gia vưỡn đang mải tranh luận về nguồn gốc loài rùa cũng như mối quan hệ biện chứng giữa rùa và tổ tiên loài người. Quan ngài đương mải mê chơi tá lả tại diễn đàn doanh nhân trẻ thì trợ lý lại hộc tốc chạy về báo cáo. Xem ra cụ rùa đã yếu lắm rồi, nằm nguyên và tiểu tiện một chỗ, đang ra hiệu viết di chúc. Quan đặt bài xuống bẩu cấm thằng nào lật lên xem, ta ra một lúc rồi ta vào. Quan a lô tới bệnh viện lớn nhất kinh thành, yêu cầu đưa ngay bác sỹ thú y đến cấp cứu cho cụ rùa. Bác sỹ thú y báo cáo xưa nay chỉ chuyên hoạn lợn mới thiến chó chứ chưa chữa cho rùa bao giờ, sợ làm liều cụ ... vô sinh. Bệnh viện xin được ... hội thảo toàn ngành bàn biện pháp cứu chữa. Quan bảo chờ tý rồi ngài bốc bài, hạ xuống hô "Ù" rồi chuẩn y cho bệnh viện hội thảo. Ván ấy ngài ăn lớn lắm.

Suốt cả tuần mà hội thảo ngành y vưỡn chưa xong, đang hồi cao trào, cứ ý kiến này đưa lên, ý kiến nọ bác bỏ, đáng chú ý nhất là vị bác sỹ chuyên gia tai mũi họng đáng kính cho rằng cụ bị ung thư ... mai. Đùng một cái, cụ ... qua đời. Tất cả hội họp đều đình lại, báo chí đưa tin rầm trời, các chuyên gia đều phát biểu "Chúng tôi đã làm hết trách nhiệm, nhưng rất tiếc ...". Dư luận vô cùng phẫn nộ đòi làm sáng tỏ cái chết đầy khuất tất của cụ. Quan đốc yêu cầu lập đoàn thanh tra vào cuộc. Sau một ngày làm việc, báo cáo khám nghiệm của pháp y được đặt trên bàn làm việc của quan. Kết luận sơ bộ "tử vong do ... thiếu nước". Quan giận tím mặt gọi quan pháp y lên chửi bới một hồi rồi yêu cầu thay đổi báo cáo thành "chết do ... tự sát".

Để trấn an dư luận, quan sai trợ lý tìm thợ khéo về móc thịt nhồi rơm cụ rùa tẩm ướp cho thơm rồi trưng bày cho dân cúng bái. Trợ lý hỏi thế phần thịt xử lý dư lào thì quan bảo nói nhà bếp làm mấy món, chiều ta mời các quan trụ cột trên triều xuống liên hoan. Trợ lý trợn mắt lắp bắp "quan ... ăn cả cụ ...". Quan cười phe phé bẩu thịt rùa già trăm năm bổ dưỡng vô cùng, ăn vào nhẹ thì đêm dư sức làm ba nháy mà nặng thì sống lâu muôn tuổi hưởng hết phúc lộc cuộc đời, không ăn bỏ uổng. Trợ lý vâng dạ chạy đi, quan gọi giật lại "Bảo nhà bếp nó cho ít ớt, tao không ăn được cay ..."

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | 100 Web Hosting